LET’S ON AIR 2013 | Chủ đề: Sự Vô Cảm.

 Bạn đã bỏ lỡ điều gì vì sự vô cảm của bản thân?

 Đã bao giờ bạn nghĩ đến một ngày…

Khi mà con người thấy cái xấu, cái ác mà không bất bình; thấy cái đẹp, không ngưỡng mộ, say mê;  thấy cảnh tượng bi thương,  không động lòng chua xót…

Và rồi…“SỐNG – CHẾT – MẶC – BAY”…

Con người CHẾT DẦN CHẾT MÒN trong VÔ CẢM…

Thế giới chỉ còn lại…  … những cái xác không hồn … những robot bằng da bằng thịt

Bạn có muốn điều đó?

 Hãy góp tiếng nói của riêng bạn cùng Let’s On Air 2013 – Cuộc thi truyền thông gồm 3 hạng mục: làm phim ngắn/TVC, quảng cáo báo chí, bài viết xã luận  do nhóm S Communications tổ chức, với sự tài trợ của các đơn vị:

  • Đơn vị tài trợ chính thức: Boo Local Streetwear, Gen Next
  • Đơn vị tài trợ giải thưởng: FPT Arena, AiiM
  • Đơn vị tài  trợ địa điểm : Grand Palace
  • Đơn vị bảo trợ truyền thông : YanTV , báo Sinh viên Việt Nam.

CUOC THI I. ĐỐI TƯỢNG :

  • Tất cả sinh viên trong và ngoài trường ĐH Kinh tế Tp.HCM cùng các đối tượng có quan tâm đến cuộc thi.

II. HỒ SƠ DỰ THI: download (tại đây)

III. THỜI GIAN – ĐỊA ĐIỂM:

  • Thời gian bắt đầu nhận bài dự thi: 18/03/2013
  • Hạn chót nhận bài dự thi: 21/04/2013
  • Hạn chót bình chọn trực tuyến: 25/04/2013
  • Gala trao giải: 28/04/2013.
  • Thông báo kết quả trên cuộc thi vào ngày 27/04/2013 tại:

www.uehenter.com
www.facebook.com/SCOMS.ueh

  • Tất cả các bài dự thi gửi về email letsonair.2013@scommunications.org trong thời gian kể trên.
  • Địa điểm gala trao giải: Trung tâm hội nghị, tiệc cưới Grand Palace 142/18 Cộng Hòa, Tân Bình, TPHCM.

IV. ĐỀ TÀI DỰ THI:

Chủ đề “SỰ VÔ CẢM”: “Bạn đã bao giờ bỏ lỡ điều gì vì sự vô cảm của bản thân?” Ngày nay, trong giới sinh viên, học sinh và tất cả mọi người trong xã hội đang bị cuốn hút vào vòng quay của cuộc sống và học tập, vô tình họ chỉ biết sống cho mình, biết đến việc của riêng mình và ít có sự quan tâm đến cộng đồng. Con người ngày càng mất đi cảm giác, cảm xúc của bản thân; giữa con người với con người ngày càng có những ranh giới về sự tồn tại. Đó chính là sự vô cảm! Chủ đề cuộc thi là cơ hội để chúng ta nhìn nhận, đánh giá về chính chúng ta trong xã hội này.

V. CÁC HẠNG MỤC DỰ THI:

Có 3 hạng mục, các yêu cầu chi tiết về bài dự thi của từng hạng mục thí sinh/ nhóm thí sinh tìm hiểu kỹ trong bộ HỒ SƠ DỰ THI đã đính kèm.

  • Hạng mục Phim ngắn/TVC: Thi theo nhóm hoặc cá nhân (tối đa 10 người) với chủ đề trên, thời lượng tối đa là 15 phút đối với phim ngắn và 1 phút đối với TVC.
  • Hạng mục Quảng cáo báo chí: Thi thiết kế theo cá nhân hoặc nhóm (tối đa 2 người).
  • Hạng mục Xã luận: thi bài viết cá nhân.

VI.  CÁCH THỨC GỬI BÀI DỰ THI:

Tất cả các bài dự thi gửi về đều phải có kèm hồ sơ dự thi đã điền đầy đủ theo link download trên và theo các yêu cầu cho từng hạng mục.

VII. CƠ CẤU GIẢI THƯỞNG:

Tổng giá trị giải thưởng: 300 triệu đồng

Tất cả các thí sinh tham gia dự thi đều được nhận voucher 20% khóa học của AiiM. Tất cả các bài dự thi lọt vào top 5 đều được nhận suất học bổng 50% khóa đào tạo chuyên viên PR của AiiM cho các thí sinh dự thi cá nhân hoặc tất cả thành viên của nhóm.

Hạng mục

Giải

Giải thưởng

Phim ngắn/TVC

Nhất

+ 4.000.000 VND/giải+ 01 khóa học của Trường Đào tạo Mỹ Thuật Đa Phương tiện FPT-Arena trị giá 15.000.000 đồng;+ 02 suất học bổng 100% khóa học chuyên viên PR của AiiM và các suất học bổng 50% khóa học cho các thành viên còn lại (mỗi khóa học trị giá 7.5 triệu);+ 02 học bổng toàn phần trị giá 10.750.000VNĐ/học bổng khóa học chương trình Thế Hệ Tiếp Nối – Tạo Đột Phá của trường Doanh nhân Đắc Nhân Tâm – Gen Next+ Cùng kỷ niệm chương và giấy chứng nhận.

Nhì

+ 3.000.000 VND/giải;+ 01 khóa học của Trường Đào tạo Mỹ Thuật Đa Phương tiện FPT – Arena trị giá 15.000.000 đồng;+ 02 suất học bổng 70% khóa học chuyên viên PR của AiiM và các suất học bổng 50% khóa học cho các thành viên còn lại (mỗi khóa học trị giá 7.5 triệu);+ 02 học bổng bán phần trị giá 5.375.000VNĐ /học bổng khóa học chương trình Thế Hệ Tiếp Nối – Tạo Đột Phá của trường Doanh nhân Đắc Nhân Tâm – Gen Next+ Cùng kỷ niệm chương và giấy chứng nhận.

Quảng cáo báo chí

Nhất

+ 2.000.000 VND/giải;+ 1 khóa học của Trường Đào tạo Mỹ Thuật Đa Phương tiện FPT-Arena trị giá 15.000.000 đồng;+ 02 suất học bổng 100% khóa học chuyên viên PR của AiiM (mỗi khóa học trị giá 7.5 triệu);+ Cùng kỷ niệm chương và giấy chứng nhận.

Nhì

+ 1.000.000 VND/giải;+ 1 khóa học của Trường Đào tạo Mỹ Thuật Đa Phương tiện FPT-Arena trị giá 15.000.000 đồng;+ 02 suất học bổng 70% khóa học chuyên viên PR của AiiM (mỗi khóa học trị giá 7.5 triệu);+ cùng kỷ niệm chương và giấy chứng nhận.

Bài viết xã luận

Nhất

+ 2.000.000 VND/ giải;+ suất học bổng 100% khóa học chuyên viên PR của AiiM (mỗi khóa học trị giá 7.5 triệu);+ 1 học bổng toàn phần trị giá 10.750.000VNĐ/học bổng khóa học chương trình Thế Hệ Tiếp Nối – Tạo Đột Phá của trường Doanh nhân Đắc Nhân Tâm – Gen Next;+ Cùng kỉ niệm chương và giấy chứng nhận.

Nhì

+ 1.000.000 VND/ giải;+ Suất học bổng 70% khóa học chuyên viên PR của AiiM (mỗi khóa học trị giá 7.5 triệu);+ 1 học bổng bán phần trị giá 5.375.000VNĐ/học bổng khóa học chương trình Thế Hệ Tiếp Nối – Tạo Đột Phá của trường Doanh nhân Đắc Nhân Tâm – Gen Next+ cùng kỉ niệm chương và giấy chứng nhận

Đối với 2 hạng mục là Phim ngắn/TVC, Quảng cáo báo chí sẽ có 2 giải tác phẩm được yêu thích nhất. Mỗi giải trị giá 1.000.000 VND cùng kỷ niệm chương và giấy chứng nhận.

Chương trình được thực hiện bởi nhóm S Communications

Mọi thông tin chi tiết xin liên hệ: 

Dương Hoàng Yến – 0935725591

Email: letsonair.2013@scommunications.org 

Hoặc truy cập website:  www.uehenter.com

S Communications

http://www.UEHenter.com

Du học trời Tây, ở hay về?

Từ nhiều năm nay, chủ đề du học sinh đi học nước ngoài xong rồi nên ở lại hay nên về là một chủ đề được thảo luận khá sôi nổi. Lâu nay em bận, với lại đi làm thuê cho một bọn ngu si đần độn, nên nhục quá, không dám đi đâu, thậm chí không dám vào cả Internet. Hôm nay, nhân dịp em mới chỉ mặt thằng sếp, chửi nó là một thằng ngu rồi em Quit, và nhân lúc đang chuẩn bị lên đường đi xuyên Mỹ bằng ô tô lần thứ 4, em cũng tham gia thảo luận một tí.

Đây là bài viết đã lâu của đ/c Châu Hồng Lĩnh một kỹ sư tin học đang làm việc tại Mỹ. Viết khá lâu (khoảng 2009), đọc lại biết thêm sự đời của người đi du học. 2009 lúc đó cổ phiếu còn đang sốt, bất động sản làm ăn được. Chứ bây giờ về Việt nam, đói méo mồm

68aa4409acb62c6c944d2d7e3e40d425

Sống ở trên đời nên biết mình là ai?

Trước hết, các bạn lưu học sinh yêu quý của tôi nên xác định xem mình là ai, mình muốn làm gì, mình muốn trở thành người như thế nào. Chỉ khi những điều này đã rõ ràng rồi, thì các bạn mới có thể quyết định được việc ở hay về cho bản thân mình.

Du học sinh, các bạn là ai? Thế nào cũng có bác bảo: “Thằng này hỏi gì mà ngu thế? Du học sinh là du học sinh.”. Du học sinh là những người đi học nước ngoài, được mời đi do tài năng, do xin học bổng sùi bọt mép, do cơ quan nhà nước, trường Đại học có suất cử đi, hoặc do hoàn cảnh gia đình khá giả.

Dù đi theo bất kỳ dạng nào, học bất kỳ ngành gì, và lấy bất kỳ bằng cấp nào, các bạn cũng nên xác định một cách rõ ràng rằng mình chỉ là người đi học. Học vấn là bước đường đầu tiên để cung cấp kiến thức, khả năng tư duy và phương pháp luận cho các bạn, để sau này ra trường đi làm, chứ không phải cứ học tốt nghiệp ra trường có cái bằng, là các bạn đã là nhân tài xuất chúng, phải được yêu thương, kính trọng và lễ phép. Giữa việc học hành ở trong trường với nghiên cứu khoa học trong thực tế và làm việc trong công nghiệp là khoảng cách một trời một vực.

Ví dụ trực quan cho bọn chim non em chã không có khả năng tư duy trừu tượng là việc cần thiết, nên tôi cung cấp cho các bạn một ví dụ trực quan sinh động. Tôi có một ông anh quen biết, tạm gọi là H., được giải gì Toán quốc tế năm nào cũng lâu lắm rồi, tôi không còn nhớ nữa. Sau khi được giải, ông anh được mời đi học Toán tại trường Lomonosov ở Nga, rồi được Harvard mời sang Mỹ học Ph.D. Kinh tế. Ngày ông anh đặt chân vào Harvard, ông tuyên bố một câu xanh rờn “H. đi học ở Harvard là vinh dự cho Harvard, chứ không phải là vinh dự cho H.”. Quả thật kết quả học tập của ông này cực kỳ khủng khiếp. Luận văn ra trường của ông anh làm cho không chỉ giáo sư Harvard mà giáo sư nhiều trường khác nữa kinh sợ và thán phục. Hiu hiu tự đắc, ông anh ôm hồ sơ lên một công ty của người Do thái về Thị trường chứng khoán ở New York city để xin việc. Hôm phỏng vấn, bọn nó đưa cho ông anh một model mà hàng ngày bọn nó vẫn dùng để dự báo Chứng khoán, bảo ông anh phân tích. Ông anh nghĩ mãi không ra, nó cho cầm về nhà, ba ngày sau lên gặp lại. Ba ngày sau, ông anh lên gặp chúng nó, vẫn nghĩ chưa ra. Bọn Do thái bảo: “Mặc dù mày nghĩ không ra, nhưng thấy mày có khả năng tư duy, tao tuyển vào làm”. Làm một vài năm, thấy mình không lại được với bọn kinh doanh trong thực tế, ông anh bỏ về Việt nam đi buôn, bây giờ là một triệu phú tiền đô lừng lẫy phết. Nhưng các bạn nên thấy là giữa học ở trường và thực tế nó khác nhau xa lắm.

Thỉnh thoảng lại thấy có tin chú sinh viên này, cô sinh viên kia thực tập ở NASA hoặc nhóm hightech này, nhóm hightech nọ. Nhưng các bạn sinh viên yêu quý của tôi nên biết rằng dù các bạn có đi thực tập ở trên trời, thì người ta cũng chỉ giao cho các bạn làm những việc vớ vẩn, không làm thì cũng có nguời khác làm, thậm chí chả ai làm thì cũng không sao. Không phải cứ thực tập ở NASA ra là các bạn làm được tàu vũ trụ, cho nên tự nhận mình là nhân tài, kể cũng khí sớm, phỏng?

Ngay cả giáo sư của các bạn đi làm project cho Bộ quốc phòng hay các công ty công nghiệp để lấy tiền tươi, thóc thật còn chưa ăn ai, nữa là các bạn đi thực tập. Một ví dụ trực quan sinh động là có một lão giáo sư làm hợp đồng nghiên cứu phần mềm điều khiển tên lửa để bắn máy bay chiến đấu. Phần mềm của lão làm quá kém, tốc độ quá chậm, nên hôm nghiệm thu, lão bảo “Thôi, tên lửa này dùng để bắn máy bay hành khách”.

Em của các bác và những người làm R&D trong công nghiệp có một thú vui rất tao nhã và rẻ tiền là khi nào muốn giải trí, thì lấy scientific paperwork của bọn giáo sư Đại học về đọc thay truyện cười.

Vì thế, mới học được mấy chữ trong trường ra, được tấm bằng chứng nhận là qua giai đoạn học hành, mà đã vỗ ngực mình là nhân tài, thì hết sức nực cười và lố bịch. Đã thế, chưa làm gì được cho bản thân và gia đình, chứ chưa nói là cho Tổ quốc, được đế quốc chào mời đồng lương mấy chục ngàn bẩn một năm (xin lỗi, đủ cho em ăn sushi 3 tháng, còn 9 tháng chết đói), mà đã tưởng mình là thiên tài, ra điều kiện về nước phải có chỗ làm ngon, được làm lãnh đạo, đòi Tổ quốc và nhân dân phải đãi ngộ, trong khi Tổ quốc còn khó khăn, nhân dân còn nghèo, thì phải nói là cực kỳ vô liêm sỉ. Những kẻ yêu nước bằng mồm như thế nên học anh Kennedy yêu quý “Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta, mà hãy hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc.”

Mang tiếng là học ở Tây về, đầu đội trời, chân đạp ga xe ô tô, thế mà không tìm được việc gì mà làm, hết lạy ông đi qua, lạy bà đi lại rồi phàn nàn là không có ai trọng dụng nhân tài, thì nên ở lại Tây mà phá hoại Đế quốc, đừng về cho nó khỏi thêm gánh nặng cho Tổ quốc và nhân dân.

Tất nhiên, đi học có dăm bảy loại, nên Về hay Ở cũng do quyết định của từng người, chứ không có câu trả lời duy nhất đúng cho ai cả. Tôi xin nêu một số ví dụ về các trường hợp nên ở hay nên về để các bạn tham khảo.

I. Các trường hợp nên ở lại

Bọn ngu dốt: Có những kẻ ngu dốt do may mắn, luồn lọt, xin xỏ, nịnh hót giỏi, được cử đi học. Bọn này ra ngoại quốc học chỉ làm nhục Tổ quốc, mai mốt về nước sẽ phá hoại Tổ quốc. Bọn này không nên về.

Bọn hoang tưởng: Có một số kẻ học tại ngoại quốc, thậm chí tại những trường nhất nhì thế giới, nhưng chúng không biết rằng chúng được xét tuyển vào là do Quỹ học bổng mà chúng được tài trợ xin cho + Điểm ưu tiên cho các quốc gia nghèo đói, kém phát triển, ưu tiên châu Phi, nhà quê, miền núi, khu vực I, chứ không phải do tài năng của chúng. Chúng đi học hết năm này qua năm khác, thậm chí học tới hàng chục năm. Để chúng lê la trong trường lâu thì tốn tiền học bổng, người ta phải tống chúng ra trường bằng cách cho chúng tốt nghiệp. Khi chúng ra trường, giáo sư thế nào cũng viết nhận xét tốt, để chúng dễ xin việc. Nhưng chúng lại không biết điều đó, tưởng mình là thiên tài, nằng nặc đòi làm lãnh đạo, mở mồm ra là nói toàn chuyện kinh bang tế thế, cứu vớt cả quốc gia, thế giới, thậm chí cả hệ mặt trời. Bọn này nếu cho về thì cũng chỉ nên cho về Trâu Quỳ hoặc Biên Hòa.

Gái xấu, gái già hoặc gái vừa già vừa xấu: Gái xấu quá, mà đã trót đi du học thì cũng không nên về. Phong tục tập quán ở nhà mới ra khỏi lũy tre làng một tí, vẫn còn nặng thành kiến với gái học cao và lối sống sa đọa dễ nhiễm của bọn tư bản đế quốc, vì thế các em gái xấu, gái già hoặc vừa già vừa xấu nếu về rất khó có khả năng kiếm được chồng. Quan niệm về Mỹ học của bọn Tây khác chúng ta, nên gái xấu của ta thành gái đẹp của chúng, với lại bọn nó tư duy thông thoáng cởi mở hơn, nên các em thuộc diện đã nêu trên ở lại trời Tây thì rất dễ có một mái ấm gia đình hạnh phúc.

Những người vay mượn để đi du học tự túc: Có một số bạn không phải gia đình khá giả, vì lý do này khác không xin được học bổng, nhưng có ý chí phấn đấu, nên vay tiền đi du học tự túc. Số tiền có thể khá lớn, nếu về ngay mà không có việc làm tốt để trả nợ thì cũng kẹt. Các bạn này cũng chưa nên về, mà nên kiếm tiền trả nợ, rồi tích lũy lấy một số vốn rồi hãy về.

Những người học những ngành quá cao siêu: Những ngành đại khái như Vật lý nguyên tử hay Vật lý lý thuyết, hoặc PLM/PDM software for enterprise, Super Computing, Robotics … thì nói chung là chưa nên về vội. Hiện nay máy móc ở Việt nam chưa có, và không biết bao giờ mới có, những người này về sẽ không có ứng dụng. Hơn nữa, sau khi về một thời gian, kiến thức sẽ bị mai một. Chẳng may đến lúc đấy, chúng ta có nhu cầu phóng tên lửa “Thần Bò” để đọ với tên lửa “Thần Trâu” của Tàu khựa, hoặc muốn làm bom nguyên tử hay máy bay chiến đấu, kiến thức của các bạn đã bị mai một rồi, không cống hiến được nữa thì phí. Đây là diện các bạn chưa nên về.

II. Các trường hợp nên về

 

Học ngành kinh tế: Đất nước đang lúc phát triển kinh tế, và cần những chuyên gia giỏi.
Có một vài bạn học kinh tế nói là hệ thống ở Tây nó khác ở ta, những gì học được đem về không áp dụng được. Đấy là nói láo. Tất nhiên là không áp dụng một cách máy móc, nhưng những nguyên tắc, quy luật, quy trình đều có những nét chung, đều có thể cải biến và ứng dụng một cách sáng tạo được. Bạn nào học Tây một cách máy móc thì cũng không nên về.

Học ngành Văn hóa: Các bạn nên về để giúp đồng bào trong nước có thói quen dừng xe trước đèn đỏ, ra chỗ đông biết xếp hàng, không chen lấn xô đẩy và không xả rác ra đường …

Học ngành kiến trúc và quy hoạch đô thị: Các bạn nên về để quê ta đừng có những kiến trúc lố bịch kiểu “Em ơi Hà nội chóp”, đừng có những dự án trùng tu ngu xuẩn như thay cột gỗ của Hoàng cung Huế bằng cột bê tông, đừng có những dự án quy hoạch đô thị đần độn kiểu đòi thay nuớc Hồ Tây hay đòi đập khu phố cổ Hà nội …

Các bạn nhà giàu và có sẵn cơ sở kinh doanh, quan hệ ở nhà: Bây giờ đang giai đoạn phát triển kinh tế, ai có cơ sở và quan hệ sẵn thì có thể kiếm tiền triệu (USD) , vì thế ở lại Tây làm chó cún, kiếm vài chục nghìn một năm, không đủ cho em các bác ăn sushi, thì ở lại làm gì.

Việc về hay ở là quyết định của mỗi cá nhân, tùy theo trình độ, khả năng, hoàn cảnh và mục đích của từng người. Không ai có thể quyết định thay cho ai được. Còn các bác cứ to mồm yêu nước thương nòi, hô hào về nước đi, hy sinh đi, cống hiến đi, thì em xin các bác, các bác tỉnh lại đi, bình tĩnh xem xét lại xem mình có bị thần kinh hay không? Các bác thì làm được cái gì cho đời chưa, mà lý thuyết suông? Những loại đấy, nếu có sa chân lỡ bước ra đến nước ngoài rồi thì cũng không nên về. Các bác cứ ở lại thật lâu vào, thay mặt Tổ quốc và nhân dân, em cảm ơn các bác.

Châu Hồng Lĩnh

source: http://techmaster.vn/?p=2536